Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài !

Buổi trưa, tại sân ga của một thành phố lớn, một người phụ nữ tầm ngoài 30 tuổi đang mướt mồ hôi để vác lên vai túi hành lý lỉnh kỉnh của mình. Trên khuôn mặt của người phụ nữ ấy hằn lên sự vất vả, cực nhọc của một người lao động thấp kém. Chị đang đưa ánh mắt dường như vô vọng của mình khắp sân ga như để tìm kiếm một thứ gì đấy nhưng sau đấy lại tỏ vẻ thất vọng. Trông chị rất đáng thương.

Trên sân ga, người qua lại tấp nập. Ai đi qua người phụ nữ ấy đều ném về phía chị những cái nhìn ái ngại và thương cảm. Không ai có ý định dừng lại để giúp đỡ chị. Đặc biệt là những người ăn mặc sang trọng, họ đều đi qua chị với tốc độ rất nhanh, dường như là họ nghĩ nếu đi chậm lại thì chắc chắn người đàn bà đó cũng kéo họ lại để lạy lục, nhờ vả việc gì đó.

- Anh để ý đấy nhé, không biết chừng chị ta sẽ nài nỉ xin tiền hoặc sẽ tìm cách kết bạn với mình để bị chị ta tra tấn trên suốt chuyến đi bằng những câu chuyện vừa dài vừa vô duyên, hoặc như chị ta sẽ mượn mình chiếc khăn mùi xoa để lau mồ hôi mà lau xong thì mình không dám xin lại hay như mượn bình nước uống rồi tu ừng ực thì vài ngụm đã hết veo. Đúng là người nhà quê. - Một người phụ nữ ăn mặc trông có vẻ sang trọng bĩu môi và nói với người đàn ông cũng có vẻ sang trọng bên cạnh mình.
- Xin chào... xin...

Quả nhiên người phụ nữ tiến lại gần đám đông đang đứng đợi tàu. Nhưng dường như không đợi chị nói hết câu, mọi người đều xua tay và lắc đầu và nhanh chóng lảng ra chỗ khác. Không nản chí, người phụ nữ này lại men theo các cánh cửa sổ của các toa tàu rồi nhảy hẳn lên các toa chưa đến giờ xuất phát. Đi đến toa nào chị cũng mang một khuôn mặt như muốn cầu cứu, trông thật đáng thương và câu duy nhất thốt ra từ miệng người phụ nữ đáng thương này là: “Xin mọi người giúp đỡ cho tôi.”

Những người ngồi trên tàu tỏ ra rất khó chịu với người phụ nữ này. Có người thì xua tay ra hiệu xua đuổi, có người vừa thấy bóng dáng chị ở đầu toa vội lấy tờ báo che mặt giả vờ ngủ. Trên khuôn mặt của người đàn bà ấy lộ rõ vẻ thất vọng, chán nản. “Mình đâu phải là thằng ăn trộm mà sao mọi người lại xử sự như thế nhỉ?” - Người phụ nữ xót xa nghĩ.

Chị ta lại đi qua các toa tàu nhưng không ai muốn nghe chị trình bày hoàn cảnh của mình. Đúng lúc đó, chị nhìn thấy một chàng trai có dáng vẻ rất thư sinh đang ngồi đọc báo. Chàng trai đang đọc báo rất chăm chú và dường như cậu ta không để ý đến mọi thứ xung quanh. Nhẹ nhàng đi về phía chàng thanh niên, người phụ nữ cất tiếng nói:
- Xin lỗi cậu, cậu có thể giúp đỡ tôi được không?
Chàng trai bỏ tờ báo xuống, nhìn quanh một lúc rồi nhìn người phụ nữ nông thôn nọ:
- Xin lỗi, chị đang hỏi tôi ạ?

Người phụ nữ gật đầu.
- Xin anh giúp đỡ tôi với, tôi lên thành phố để tìm người bà con, nhưng tìm không ra, tiền bạc lại bị kẻ gian móc hết rồi. Muốn về quê nhưng không biết làm thế nào, cậu có thể mua giúp một tấm vé để tôi về quê không?

Sau khi nghe người phụ nữ đáng thương nói xong, nét mặt chàng thanh niên trông rất lưỡng lự. Dường như anh ta vừa muốn giúp vừa lại không muốn giúp người đàn bà đáng thương đó. Sau một thời gian im lặng, chàng trai bèn đưa tay vào túi quần của mình, khó khăn lắm mới móc ra được một đống tiền lẻ, ngại ngùng đưa cho người phụ nữ.

- Chị cầm lấy đi. Tôi... tôi chỉ còn có chừng này, không biết đủ hay không. Tôi cũng vừa mua vé để về quê nên không còn nhiều. Tôi lên thành phố này để kiếm việc, hy vọng tìm được một công việc kiếm được kha khá, nhưng khi lên thành phố, với tấm bằng trung cấp trong tay thì tôi không thể tìm ra được một việc gì để làm. Chị cầm tạm vậy.

Người phụ nữ rưng rưng cầm lấy những đồng tiền lẻ của chàng trai, khó khăn lắm chị mới thốt lên được hai tiếng “Cám ơn”.

Vừa quay gót đi về phía cuối toa thì chị nghe tiếng gọi với theo của chàng thanh niên nọ. Cậu ta hớt hải đi về phía chị và nói:
- Như thế này vậy, chị cùng quê với em, hay chị lấy tấm vé của em đi vậy.
- Thế còn cậu thì sao? Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
- Số tiền em vừa đưa cho chị chỉ có thể mua đủ tấm vé xuống ga thứ ba xuất phát từ ga này, như vậy cách nhà em cũng không xa lắm, em có thể đi bộ mà. Chị cứ cầm lấy vé đi, em là con trai, thế nào mà chẳng được. Còn phụ nữ như chị thì không thể đi bộ về nhà trong đêm tối được. Thôi, chúc chị thuận buồm xuôi gió. Nào, đưa cho em đống tiền lẻ nào!

Nói xong, không kịp để người phụ nữ phản ứng gì, chàng trai vội cầm lại số tiền lẻ trong tay người phụ nữ và đưa lại cho chị tấm vé của mình. Sau đấy anh vội vàng đi ra khỏi tàu và đến quầy bán vé.

Rất nhanh sau đó, chàng thanh niên lại lên tàu. Người phụ nữ tiến lại gần phía chàng trai và cất tiếng hỏi:
- Sao cậu lại làm như thế, cậu không hối hận à?

Chàng trai lắc đầu:
- Không, chị ạ.

Trong ánh mắt của người phụ nữ đáng thương nọ ánh lên một niềm vui khôn xiết. Chị cầm tay chàng trai và nói:
- Anh bạn trẻ, xuống đây với tôi một lát.

Người phụ nữ kéo chàng trai ra khỏi nhà ga, vẫy một chiếc taxi, tự động mở cửa xe và quay lại nhìn chàng trai:
- Cậu lên xe đi. Hôm nay cậu chính thức là nhân viên của tôi.

Hoá ra, người phụ nữ này là con gái của một ông chủ tập đoàn sản xuất đồ chơi nổi tiếng. Để đi tìm một người trợ lý đáng tin cậy, chị đã phải hoá trang và đứng ở sân ga suốt 3 ngày qua.


Chị nói rằng: “Các bạn cho rằng tôi thật ngốc nghếch khi phải làm khổ mình như thế, nhưng thật ra nó thật sự xứng đáng. Khi đứng ở sân ga trong 3 ngày đó, tôi mới nhận ra rằng: Tìm được một người thực sự tốt trong cuộc sống xô bồ này quả là khó. Có thể, chàng thanh niên đó không có trình độ, hiểu biết nhiều như những người tốt nghiệp đại học hoặc cao hơn nữa. Nhưng điều đáng quý nhất và đáng trân trọng nhất là cậu ấy có cái ‘tâm’. Có cái ‘tâm’ trong cuộc sống thì mới có cái ‘tâm’ trong công việc được. Đấy là thứ mà công ty tôi cần”.
Một tấm vé để đổi lấy cả một sự nghiệp. Có thể nhiều người nghĩ đây chỉ là việc ngẫu nhiên, nhưng thực ra trong sự ngẫu nhiên đó lại có tính tất yếu của nó. Rất nhiều người đã có mặt ở trên sân ga, nhưng chỉ có chàng trai đó mới nhận được niềm hạnh phúc bất ngờ như vậy. Không phải ngẫu nhiên mà anh ta có được một cơ hội tốt đẹp đến như thế mà điều quan trọng là anh đã biết chia sẻ chữ ‘tâm’ của mình cho mọi người xung quanh.
Thuy

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Có ai chơi với tui không

 Đi làm về mệt quá thôi ta đi thả diều vậy




Chúc tất cả các bạn một cuối tuần thật vui bên gia đình , người thân, và bạn bè

Than chuc

Lê Tấn Đạt

Tặng cô giáo DH

Tưởng bở

Một nữ sinh viên khá xinh đẹp nhưng lười học. Hôm thi vấn đáp cô mặc rất đẹp còn giảng viên là một thầy giáo trẻ, đẹp trai.

Thầy vừa nhìn trò vừa ra câu hỏi. Nhưng ngay sau đó thầy đã nhận được câu trả lời: "Em không biết".
- Vậy bây giờ em muốn tôi đưa ra một câu hỏi khác hay là một cuộc hẹn đây?
Cô đỏ mặt thẹn thùng nhưng vẫn nhanh nhảu đáp:
- Em thích một cuộc hẹn hơn.
- Vậy thì hẹn gặp em ở lần thi lại.

(sưu tầm-TTH)

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

xả xi-trét




Xả stress tiếp theo

Thuốc hôn tôi đi cô

Có anh chàng thích cô dược sĩ. Một hôm anh ta đến hiệu thuốc của cô gái mua thuốc.
- Anh muốn mua thuốc gì?
- Tôi đau đầu, đau tim quá, cô bán cho thôi liều thuốc hôn tôi đi cô.
Cô gái ngỡ ra một lúc rồi đáp:
- Ở đây không có thuốc hôn tôi đi cô mà chỉ có thuốc xê ra đi anh.
(sưu tầm)

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Xả stress các bạn ơi-TTH

Lạc quan

Nửa đêm có tiếng đập cửa. Chủ tiệm cầm đồ mở hé cửa liền bị mấy họng súng đen sì gí vào đầu:
- Các ông cần gì ạ?
- Vàng
- Bao nhiêu?
- 100 kg
- 105 kg được không?
- Quá tốt

- Cục vàng yêu quý của anh, dậy đi, có người đến đón em đi này
(sưu tầm)

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Cha mẹ ở nhà như Phật ở đời.!


nhân mùa lễ Phật đản, mình cũng xin gởi tới các bạn những mẫu chuyên nhỏ mà mình đọc được. thấy hay hay, nên muốn chia sẻ cùng các bạn, sau khi đọc xong nhớ bà tám vài câu cho vui nhé các bạn ...
Thuở xưa, có anh chàng đọc kinh nghe nói về Đức Phật, thích lắm, quyết định đi tìm gặp Ngài cho bằng được. Anh khăn gói ra đi, đi mãi. Sau khi trải qua không biết bao nhiêu nào là núi sông, thành thị, trèo đèo, lội suối, hầm hố gian nguy hiểm trở...vất vả, khổ cực không nài. Chàng vẫn chưa gặp được Phật giống như hình dạng trong Kinh đã diễn tả. "Thân Phật sắc vàng, cao một trượng sáu, đầy đủ ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp và hào quang chói sáng"

* Một hôm, tại một sườn núi, chàng trai tình cờ gặp cụ già râu tóc bạc phơ, cốt cách siêu phàm, ung dung, tự tại, mừng quá, chàng ta khẩn khoản:
- Thưa cụ, Ngài có biết Phật đang ngự ở đâu không? Xin cụ chỉ dùm cho con.
Ông lão mĩm cười:
- Ồ! Chỗ nào mà không có Phật... Trên quãng đường vừa qua, chả lẽ con không gặp được Ngài ư...
- Thưa cụ, trên đường đi con đã từng gặp vô số người, nhưng đều là hạng phàm phu, tục tử. Con chưa từng thấy người nào có được vài tướng tốt như trong kinh đã mô tả về Phật cả.
Ông cụ cười ha hả:
- Cháu ngốc nghếch thật, cháu không biết rằng cái thân đầy đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp đó, người Ấn Độ đã thiêu thành tro và chia nhau xây tháp thờ cúng cả rồi ư...
- Thưa, thế thì Phật chết rồi sao?
- Đức Phật không chết, hiện giờ Đức Phật đang phân thân ở khắp mọi nơi. Ngài cũng mang thân tốt và xấu như chúng sinh vậy. Con có còn muốn gặp Phật nữa không?
- Dạ thưa, dù bất cứ khó khăn nào, nếu đích thật là Ngài thì con vẫn vô cùng trân kính khát ngưỡng.
- Vậy thì, để ta mách nước cho con nhé! Con hãy quay về, trên đường về nếu con gặp người nào mang guốc trái ở chân phải, guốc phải ở chân trái thì người đó chính là một hóa thân của Phật. Hãy thừa sự và cúng dường vị Phật ấy như trong kinh đã dạy.
Mừng quá, chàng trai hối hả quay về. Suốt quãng đường dài, chàng không gặp Đức Phật nào mà hình dạng như cụ già diễn tả. Chán nản, mệt mỏi, chàng đi luôn về nhà. Trời đã khuya, bốn bề vắng ngắt, nhưng bà mẹ già vẫn còn chong đèn dầu leo lét, ngồi đợi con. Nghe tiếng gọi cửa bà mừng quá, quờ quạng tìm đôi guốc rồi chống gậy tất tả ra mở cửa.
Chàng trai thấy mẹ tiều tụy, gầy ốm, nước mắt chảy dài trên đôi má nhăn nheo, mang lộn chiếc guốc trái qua chân phải, guốc phải sang chân trái. Chàng ôm chầm lấy mẹ nghẹn ngào khóc: "Ôi, Đức Phật yêu quí của con! 
Thuy.

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

Sau giờ làm, các bạn giải trí, xã stress bằng cách nào?

Sau giờ làm, cơ thể và đầu óc rã rời. Cơ thể cần nghỉ ngơi, đầu óc cần thư giãn, xã hết các stress tích tụ trong ngày.

Mỗi người có cách giải trí khác nhau, điều đó chắc chắn rồi !. Với mình, một thời gian dài mình chọn cách đọc báo, các trang tin tức trên mạng, các trang khoa học ...Nhưng gần đây, mình không còn thấy hứng thú với cách giải trí này nữa và đang loay hoay tìm cách khác để giải trí, thư giãn đầu óc nhưng thấy bí quá.

Các bạn thì thế nào? có thể chia sẻ được không? có thể qua đó tụi mình học được ở nhau nhiều điều để cho cuộc sống thú vị hơn.

Thân mến
Tuấn Anh

Lê Tấn Đạt trong sinh hoạt cộng đồng

Hi các bạn,
Ở xứ người, không giống như mình, Đạt tham gia sinh hoạt văn hóa cộng đồng rất tích cực. Nào là tham gia làm công quả cho chùa, nào là dạy tiếng Việt cho trẻ em...
Đạt vừa email và gửi cho mình mấy tấm hình mới chụp hôm qua. Mình "qua mặt" Đạt, mang vào đây khoe với các bạn chơi. Hy vọng là hắn không giận, mà có giận thì....hìhì, cũng huề thôi.
NLTK


"Gửi ông vài tấm hình ngày hôm qua.

Tui, điều hợp chương trình  :)

Cũng là tui, trong vai hoạt cảnh " Có thẳm về làng " và  " Đám cưới trên đường quê " Cô dâu là vợ tui . Con gái tui cầm lãng hoa đi trước tui và vợ tui

Ông thượng nghị sĩ tiểu bang Lou Corea ( Người đứng bên tay phải )"






Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

HAPPY BIRTHDAY
Tháng 5 mừng "Ngôi nhà chung" hóa k12 tròn 1 tuổi