Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Than tang cac ban mot cau chuyen...(TTH)

Bà lão bán rau !



-Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình.

Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.


- Ăn hộ tôi mớ rau...! Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh:

- Dạ cháu không bà ạ!

Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.


- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt. - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn! Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu? - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ. Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ. - Sao chú mua nhiều thế? - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui. Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...


-Nghỉ thế đủ rồi đấy! Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ. Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ. Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện. Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

- Bà bán rau chết rồi.

- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.

- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác. - Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi. Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!


Kết: : - Như bạn thấy đấy, giúp người khác (đặc biệt là những người già) là việc làm rất đáng trân trọng. Khi giúp đỡ 1 ai đó, bạn ko cần phải ngại hay sợ ai chê cười, quan trọng là ko trái với lương tâm và những điều đúng đắn.

- Nhưng ở đời ai mà tránh được chữ "ngờ". Anh bạn này cố giúp bà cụ, nhưng lại gián tiếp gây ra cái chết của bà lão tội nghiệp. Lại 1 bài học được rút ra : "đừng bao giờ thất hứa, đặc biệt là những người đã trao trọn cho bạn niềm tin" Hãy bỏ ra ít phút để đọc bài này và suy nghĩ, bạn cảm thấy thế nào.....

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Yếu sinh lý

Đây là câu chuyện có thật 100% mình muốn kể lại cho các bạn nghe.

Một hôm cậu con trai về nhà buồn buồn nói với bố cậu ấy rằng : " bố ơicon bị yếu sinh lý, bố cho con tiền đi học chiêu thức của thầy đi bố. Thầy nói thầy mà chỉ cho vài chiêu là phơi phới ngay"
Ông bố nghe xong phát sợ, cuống cuồng sờ đầu con hỏi:" con bị sao vậy? Con bình thường đó chứ. Con còn nhỏ mà, mà tại sao con biết con bị yếu sinh lý? Là sao hả con?"
Thằng nhỏ trả lời: " dạ thì sáng nay thầy phát bài kiểm tra sinh con bị 3 thầy phê" yếu", rồi lý con cũng bị 3 thầy cũng phê " yếu". Vậy con không yếu sinh lý là gì nữa. Thầy nói em nào yếu muốn đi học thêm thì đăng ký. Học thì phải điểm cao phơi phới rồi nên con mới xin bố"
Ông bố: hả... Bó tay với cách nói của tụi nhỏ

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Nhầm


 
Trong một chuyến đi du lịch với cơ quan ngoài miền Trung, do tình thế quá nguy cấp nên mình chạy vội vào nhà vệ sinh  công cộng, vừa ngồi xuống thì một giọng nữ từ buồng bên kia vọng sang.

- Ới, anh có suôn sẻ không?.

Vốn không thích bắt chuyện với người lạ, nhưng khó mà từ chối giọng nói trong trẻo, ngọt ngào đó- mình trả lời: Ờ, tôi cũng ổn.

Giọng bên kia lại vọng sang: Anh cảm thấy thế nào?

Bắt đầu bực mình: Tôi thấy cũng thoải mái.

Giọng bên kia bối rối: Chắc em phải cúp máy thôi, vì cứ mỗi lần em hỏi anh thì có thằng cha mắc dịch ở 

buồng vệ sinh bên cạnh lại nhảy vô giành trả lời, tức chết đi được.

cúp máy, rụp...

Thu quyến rũ


Đây các bạn. Hôm trước mình đã mời các bạn thưởng thức mùa thu nước Mỹ bằng đồ chùa. Còn đây là đồ nhà. Hứa với các bạn đã lâu mà nay mới làm được. Xin đắc tội. Đồ nhà thì chắc là không hay bằng đồ chùa. Xin các bạn thưởng thức với tinh thần "ao nhà vẫn hơn" nha.
NLTK


Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Câu chuyện của vĩ nhân

Một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại Đại học Stanford.
Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi và không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là anh chàng này bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.

Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J Paderewski. Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2000 để cho ông ấy được biểu diễn. Sau khi họ thoà thuận xong, hai người sinh viên ấy bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công.

Ngày trọng đại ấy cuối cùng đã đến. Paderewski cuối cùng cũng đã buổi diễn tại Stanford. Thế nhưng không may là vé vẫn chưa được bán hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé lại, họ chỉ có được $1600. Quá thất vọng, họ đến chỗ của của Paderewski để trình bày hoàn cảnh của mình. Hai người sinh viên ấy đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với 1 check nợ $400, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.

“KHÔNG”, Paderewski nói - “Cái này không thể nào chấp nhận được.” Ông ta xé tờ check, trả lại $1,600 cho hai chàng thanh niên và nói: “Đây là 1600 đô, sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn thì còn bao nhiêu các cậu cứ giữ lấy cho việc học. Còn dư bao nhiêu thì hãy đưa cho tôi”. Hai cậu sinh viên ấy vô cùng bất ngờ, xúc động cảm ơn Paderewski..

cau-chuyen-cua-hai-vi-nhan
Paderewski

Đây chỉ là một việc làm nhỏ, nhưng đã chứng minh được nhân cách tuyệt vời của Paderewski.

Tại sao ông ấy có thể giúp hai người mà ông ấy thậm chí không hề quen biết. Chúng ta tất cả đều đã bắt gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của mình. Và hầu hết chúng ta đều nghĩ: "Nếu chúng ta giúp họ, chúng ta sẽ được gì?”. Thế nhưng, những người vĩ đại họ lại nghĩ khác: "Giả sử chúng ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp khó khăn ấy?" Họ không mong đợi sự đền đáp, Họ làm chỉ vì họ nghĩ đó là việc nên làm, vậy thôi.

Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski hôm nào sau này trở thành Thủ Tướng của Ba Lan. Ông ấy là một vị lãnh đạo tài năng. Thế nhưng không may chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề. Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang bị chết đói, và bây giờ chính phủ của ông không còn tiền để có thể nuôi sống họ được nữa. Paderewski không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ. Ông ta bèn đến Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ sự trợ giúp.

Người đứng đầu cơ quan đó chính là Herbert Hoover, người sau này trở thành Tổng Thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy.

Thảm họa cuối cùng cũng đã được ngăn chặn. Thủ Tướng Paderewski lúc bấy giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm. Ông bèn quyết định đi sang Mỹ để tự mình cảm ơn ông Hoover vì cử chí cao quý của ông ấy đã giúp đỡ người dân Ba Lan trong những lúc khó khăn. Thế nhưng khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy ”

cau-chuyen-cua-hai-vi-nhan
Herbert Hoover

Thế giới này thật tuyệt vời, khi bạn cho đi thứ gì, bạn sẽ nhận lại được những điều tương tự.
VH ( sưu tầm)

Thơ vui



Thời học sinh chắc chúng ta ai cũng biết bài thơ “ Giám thị nhìn em …”. Thời nay các nhà đầu tư tài chính đôi khi cũng “tức cảnh sinh tình” do bị ... cháy túi. Gần đây, nhất là sau vụ “bầu” Kiên nhiều nhà văn kiêm …nhà đầu tư do thua nhiều quá nên đã “thai nghén” cho ra bài thơ này . Mình cóp lại ,mời các bạn đọc cho vui.

Môi giới nhìn tôi môi giới cười
Tôi nhìn môi giới nước mắt rơi
Bao tiền tôi nướng vào chứng khoán
Thôi thế là xong một kiếp đời


Môi giới nhìn tôi môi giới bàn
Theo em anh nên bán con PAN
Tay cầm tờ lệnh run tôi nói
Bán hết cho anh với giá sàn


Khi tiễn tôi về môi giới khuyên
Anh nên an nghỉ, gạt ưu phiền
Chưa đến ngũ tuần đầu bạc trắng
Trông anh chẳng khác một thằng điên


KHÁNH

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Đố vui không thưởng



Trong bữa tiệc đang lúc cao hứng , một người đàn ông ra câu đố. Tôi đố các bà :
                      “ Con gì ăn ít, nói nhiều
        Mau già, lâu chết, miệng kêu tiền tiền”
Các ông khoái chí cười rôm rả, các bà làm thinh hậm hực… Bỗng một bà đứng dậy nói, tôi đố các ông :
                        “ Con gì ăn ít... uống nhiều
                        Lâu già, mau chết, miệng kêu…bồ bồ.

Cánh đàn ông có người hiểu ra nhưng không dám nói, do có …vợ ngồi cạnh.
                        Các bạn nghĩ xem đó là con gì?

     KHÁNH

Lời Thị Phi !


một buổi nhàn hạ, Đường Thái Tông hỏi bề tôi là Hứa Kính Tôn rằng:" Trẩm thấy khanh, phẩm cách không phải là phường sơ bạc, sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?". Kính Tôn thưa :" Tâu bệ Hạ! mưa mùa xuân tầm tả như dần, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường xá bùn lầy trơn trược. Trăng mùa thu trong sáng như gương, hàng tao nhân mừng vì gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo tặc lại ghét vì ánh nguyệt quá rõ ràng!. như trời đất là vô tri, mà cơn nắng mưa thời tiết còn bị thế gian trách hận ghét thương, thì hạ thần đâu phải người vẹn toàn, làm sao tránh khỏi sự chê bai chỉ trích ?, cho nên ngu ý trộm nghĩ: đối với tiếng khen chê, nên bình tâm suy xét, đừng vội tin nghe. nếu vua tin nghe lời thị phi thì tôi bị giết, cha mẹ tin nghe lời thị phi tất con bị hại, anh em, vợ chống tin nghe lời thị phi, sẽ phải chia lìa, thân bằng hàng xóm tin nghe lời thị phi rồi đi đến chổ đoạn tuyệt. miệng lưỡi thị phi thật độc hơn rồng rắn, bén hơn gươm đao, giết người không thấy huyết."
nhân đọc được ở đâu đó, thấy hay hay mình gởi tới các bạn cùng xem và suy ngẩm để áp dụng trong cuộc sống của mình . biết đâu , nó cũng giúp ít nhiều cho các bạn trong những lúc bối rối khi gặp những sự cố như câu chuyện vừa nêu !
- chúc ngôi nhà luôn đầy ấp tiếng cười nhé !
Thuy

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Đúng và sai

Những điều sau đây bạn nào thấy đúng, thì lấy đó là phương châm hành động. Còn những điều không đúng thì bỏ qua nhé! 


1. Đàn ông mà phải cưới vợ là chuyện bất đắc dĩ

2. Đàn ông mà không lấy được vợ là bất thành nhân

3. Có vợ đẹp là bất an

4. Có vợ xấu là bất hạnh

5. Có vợ giỏi là bất xứng

6. Mình ở nhà mà để vợ đi làm là bất ổn

7. Mình đi làm mà để vợ ở nhà bất tiện

8. Không nuôi nổi vợ là bất tài

9. Bị vợ chê là bất lực

10. Bị vợ cắm sừng là bất cảm ứng

11. Biết chồng có bồ mà vợ tỉnh bơ là bất cần

12. Quyến rủ vợ bạn là bất nghĩa

13. Tin bạn mà mất vợ là bất cẩn

4. Khen người đẹp trước mặt vợ là bất lợi

15. Cãi lời vợ là bất kính

16. Nhậu không mời vợ là bất công

17. Nhậu về đánh vợ là bất nhân

18. Vợ kiểm tra túi chồng là thể hiện sự bất tín

19. Nộp lương đủ cho vợ là bất khả kháng

20. Trộm tiền vợ để đánh bài là bất lương

21. Xin tiền vợ đi uống bia ôm là bất khả thi

22.Cãi nhau với vợ về việc dạy con là bất phân thắng bại

23. Lời vợ dạy luôn luôn là bất biến

24. Tính xấu của vợ là bất di bất dịch

25. Khi vợ nổi máu ghen là bất luận phải trái

26. Bị vợ chửi mà làm thinh là bất bạo động

27. Bị vợ đánh mà không khai ra bồ là bất khuất

28. Vợ giận đi ngủ riêng la thể hiện sự bất hợp tác

29. Vợ bỏ nhà đi luôn là bất chiến

30. Được vợ khen là điều bất ngờ

31. Vợ làm mồi ngon cho chồng nhậu là bất hủ

32. Cùng vợ đi chơi cuối tuần là bất diệt

33. Vợ là người phụ nữ mau già nhưng bất tử 




Căng thẳng quá, mời các bạn xả stress chút nè.

Tu hay lấy


Vào một buổi trưa hè oi ả, một nhà sư đi ngang qua ngôi làng nọ. Chợt thấy bên đường một căn nhà nhỏ xinh xinh, lại vừa cơn khát, thầy ngập ngừng ghé vào nhà xin nước uống. May thay, thiếu phụ chủ nhà rất hiếu khách, đon đả mang lên một chai nước mời thầy. Thầy cầm lấy và mở nắp, đưa lên miệng. Bỗng thiếu phụ kêu lên:
-Thầy đừng tu, để em lấy...
Thầy vội khoát tay:
-Em đừng lấy, để thầy tu.

(Mình chỉ mong các bạn xả stress thôi nha, không có ý báng bổ tôn giáo đâu. Xin đừng ném đá nhé)
NLTK