Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012



Cho mình hỏi: Có vài bạn nói là chúng ta có một ngôi nhà chung nữa rồi, nghĩa là chúng ta đã từng có ngôi nhà khác?. Sao mình không biết vậy. Ngôi nhà đó ra sao, nhà tranh hay nhà ngói vậy, có hoành tráng bằng ngôi nhà này không?
Kiệt.

Hi....Chào các chiến hữu !!!!
Xin gửi lời Chúc đại gia đình chúng ta sức khỏe và hạnh phúc .
Chúng ta lại có một ngôi nhà chung nữa rồi, cám ơn các bạn đã xây dựng lên diễn đàn này để chia sẻ mọi thông tin liên quan đến Hóa K12 nói riêng và anh em K12 nói chung .
Thân chào .

Phan Minh Công (0903925255)

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Ký ức xưa số 2


Đọc ý kiến về nồi chè bị bỏ cát ở bài "Ký ức xưa" mình đoán chắc là của bạn Khánh phải không? Sao các bạn không xưng danh tánh để anh em cảm nhận được sâu sắc hơn những cái tình ngày xưa ?

Thực ra nồi chè "được" bỏ cát vào là các bạn còn được hưởng phúc đức từ 3 đời trước để lại. Câu chuyện sau còn ly kỳ hơn :

Ngày xửa ngày xưa, có 4 bạn sinh viên cùng phòng vào một buổi tối nọ nghe những âm thanh lạ vọng về từ đâu đó. Lắng tai nghe thì ra đó là tiếng kêu cứu từ những cái bụng rỗng. Người ta nói "bụng rỗng kêu to" cũng phải (mình vận dụng vào thực tế cho phù hợp). Thế là cả bọn nhìn nhau, không nói một câu, mỗi người lộn ngược hết túi ra ngoài. Mấy đồng xu rơi ra (mình hư cấu thêm cho hay chứ hồi đó chưa có tiền xu). cả bọn nhặt lên, góp lại rồi phân công mỗi người một việc. Kẻ lên rừng (thông) hái củi, người đi tìm mua đậu xanh, đường rồi cùng nhau hì hụi thổi lửa ở hành lang ký túc xá. Khi củi đã bén lửa, thay nhau mỗi người canh một lúc. Khi nồi chè gần chín, người canh đi vào chuẩn bị để quay ra bưng nồi chè vào. Khi người nọ vừa quay ra thì một tiếng hét thất thanh vọng vào - "Ôi nồi chè". cả bọn túa ra theo hướng âm thanh phát ra thì chứng kiến một sự việc kinh hoàn - Nồi chè không còn ở đó nữa. Cả bọn thất thểu đi dọc hành lang, vừa đi vừa kêu than thảm thiết - "Trả nồi chè lại đâaaaaaaay." Tiếng kêu vọng đến thiên đình. Ngọc hoàng đọng lòng sai thiên lôi vào sáng tinh mơ trả lại cái nồi (nhưng không có chè) ở hành lang. Cả bọn nhìn nhau, thầm cám ơn Ngọc hoàng còn cho cơ hội nấu lại nồi chè trong một tương lai vô định.

Các bạn thấy có ly kỳ không ? Nếu có thì xin ủng hộ.

Tuấn Anh.

THÔNG BÁO!

BQT blog thông báo!
Đến nay trên trang blog đã cập nhật Danh sách của lớp, để có thông tin đầy đủ và chính xác đề nghị các bạn truy cập vào bài " chào các bạn lớp Hóa K12" được lưu trữ trong mục "tháng năm" để cập nhật và bổ sung thông tin số điện thoại cá nhân, nơi ở hiện nay nhé!
Rất mong các bạn chiếu cố ủng hộ,
Nam mô ai đi ĐH Đà lạt! Thiện tai thiện tai!

hoak12dalat: Thông báo!

Theo mình thì nên ghi tên hay hơn,có gì đâu mà ngại chủ yếu là tâm sự,chia sẽ với nhau những kỷ niệm ngày xưa chứ có ai chỉ trích phê phán gì mà sợ. Ghi tên để " điểm mặt anh tài chứ".

Thông báo!

BQT blog thông báo!
Hiện nay số lượng truy cập vào blog tăng đáng kể! có nhiều bài viết mới và nhận xét mới, tuy nhiên có một số bài và nhận xét ẩn danh, không công khai, điều này vi phạm luật!!!! mà đã vi phạm luật thì phải xử!!! Cách xử của BQT là gỡ xuống chuyển vào bản nháp!!! blog chỉ cho đăng những bài có ký tên mà thôi!
Các bạn thấy thế nào? hợp tình hợp lý không? biểu quyết nhé?  chỉ cần có 3 ý kiến đồng ý là thông báo có hiệu lực!!!
Hãy vào mục nhận xét để biểu quyết nhé!
BQT blog !

hoak12dalat: ký ức xưa số 1

Trời ! Còn biết bao nhiêu chuyện "độc địa" nữa...Ăn cơm với muối trắng 3 thằng hết ...ký rưỡi gạo, thế mới tài. 2 người ăn hết ký hai mỳ tôm ( Vụ này có bố Hưởng tham gia, nhưng sao chưa thấy lên diễn đàn), đường đen
( Dạng cục) 1 người ăn hết gần 01 ký ( Tuấn Anh trùm sò ăn đường, ăn xong...sỉn luôn), thế mới biết cái khó ló cái ...ăn. Bạn nào góp thêm nữa cho vui nhé. Khánh

ký ức xưa

cho mình mạn phép nhé, cũng như mình, sống giữa thời đại thông tin chứ cũng còn lạc hậu như thường, lâu nay có dùng tới mấy cái món này đâu, xem việc viết blog dành cho những tâm hồn lãng mạn bay bổng thôi chứ đâu dành cho cái tuổi ươn ươn dở dở như tụi mình. mà đúng thiệt, người ta hay nói: "hễ ghét của nào thì trời trao của đó" nha. sáng nay, theo địa chỉ, mới vô trang blog của lớp mình thấy bài viết của các bạn tuấn anh, bạn thủy, bạn tùng, bạn hiếu.... sao thấy thân thương quá, đã bao năm rồi "20 năm chứ ít ỏi gì", thời gian có thể làm cho cảnh vật đổi thay, làm cho vật đổi sao dời nhưng những ký ức đẹp của đời người khó mà xóa nhòa đi được. đành rằng cuộc sống còn đó những lo toan, vất vả. những kỷ niệm đẹp ấy cũng chỉ tạm cất lại đâu đó trong sâu thẩm tâm hồn của con người, rồi bỗng một ngày nào đó chợt như vỡ òa, tan ra không sao kìm nén được nữa...cũng như mình, sáng nay như đang sống trong những ngày ấy, vẫn còn như nghe bụng đói cồn cào mỗi sáng cắp sách tới giảng đường, dalat vào mùa này thường có mưa phùn, trời thì lạnh lắm, cho nên cái đói như được dịp càng cứa sâu vào da thịt hơn. ở trong ký túc xá tụi mình cũng ít tắm lắm, mình nhớ đâu 1 tuần tắm chỉ có 1 lần thì phải, hồi đó đâu dám nói chuyện này, sợ tụi bạn biết mà ko dám ngồi gần, mỗi lần tắm, một thằng đứng ở đầu cằm sô nước mấy đứa tụi mình 2 hay 3 đứa ôm eo nhau phía sau hình như làm như vậy cho nó ấm , rồi cả bọn bắt đầu đếm 1...2..3, cùng lúc ấy là tiếng la như zậy trời ahh,..... ahhhh, khi nước bén vào da thịt, các bạn có nhớ không , nước ở trong bể của ký túc xá do chứa lâu ngày nên lạnh thấu xương, càng thấm thía hơn khi phải tắm vào mùa noel, dưới cái lạnh buốt không dám nhìn tới nước, thêm vào những cơn gió như cắt da, cắt thịt...
nói vậy không phải  để kể khổ, mà đó là những ký ức vui, nếu ở thời đó ai trong chúng mình cũng một hay nhiều lần trãi nghiệm, bây giờ có muốn thử lại cũng khó đó nghe...
các bạn mình ơi !, các bạn đang ở chốn nào, đang bôn ba khắp chân trời góc bể,dù cho cuộc sống có lắm gian nan, và nhiều toan tính, bạn hãy gác lại tất cả và hãy quay về đây, sống với tình thương yêu trong sáng không bon chen, không vụ lợi của thời sinh viên bạn nhé!...., bạn hãy gởi vào trang viết này những ưu tư, trăn trở, những kỷ niệm vui buồn... biết đâu bạn sẽ cảm thấy nhẹ lòng hay cảm thấy vui hơn, thêm yêu đời hơn khi được sống lại những năm tháng biết bao kỹ niệm đẹp đẽ này....hãy thêm nhiều bài viết nữa nhé các bạn, cho mình xin kết thúc bài viết bằng câu thơ của nhà thơ Tố Hữu :
"có gì đẹp trên đời hơn thế
người yêu người sống để yêu nhau"
- trước lúc viết bài này mình có nhờ đứa con nó chỉ cách post bài, hồi đó tới giờ có đụng tới nó đâu, thiệt là lạc hậu hết biết, bây giờ cũng tiết lộ cho các bạn có tình cảnh giống mình cùng biết nha : sau khi vào blog - ở góc trên màn hình bấm bài đăng mới - sau khi viết xong bài bấm xuất bản.

 

     
Mục quảng cáo đâu rồi nhỉ. Ai lấy xuống rồi.

Cánh chim đầu đàn đâu rồi


Đại ca Thiện đâu nhỉ. Con chim đầu đàn mà, sao ẩn mình kỹ qúa dzậy. Già, mỏi cánh rồi hay sao đây. Ha ha. Anh em đang ngóng cổ chờ anh đó. Ủy lạo anh em vài lời đi chứ sư huynh.
Kiệt.